| | |
Có một Ni cô trên đường tìm chân lý đã chắt chiu nhờ thợ tạc riêng cho mình một tượng Phật nhỏ cỡ chừng gang tay bằng gỗ ngoài thếp vàng. Tượng Phật đó rất đẹp và Ni cô rất trân quí; đi đâu cũng mang theo, và thường đốt hương cúng dường cho Phật nữa. Năm tháng trôi qua, Ni cô vẫn luôn mang vác tượng Phật trên vai đi khắp nơi. Một ngày kia, nghĩ mình cũng lớn tuổi rồi, Ni cô dừng chân lại một ngôi chùa nhỏ miền quê; nhưng chùa này lại có rất nhiều tượng Phật lớn nhỏ. Mỗi vị Phật đều có bàn thờ riêng cả. Nhìn lại pho tượng Phật nhỏ xíu của mình, Ni cô thấy trong lòng ái ngại qúa. Ở nhờ chùa người ta nên khó lập bàn thờ riêng cho Phật mình, Ni cô đành phải thờ ké bàn thờ vậy. Từ hồi nào đến giờ, Ni cô thường đốt hương trầm cúng dường "Phật của mình", nay trong cảnh thờ chung như vậy, Ni cô thấy trong lòng bất ổn; mấy ông Phật trụ xứ nhiều quá, ông nào ông nấy to lớn, lỗ mũi to như qủa quít thế kia thì hít hết khói hương trầm, còn gì cho ông Phật của mình nữa. Thiệt thòi cho Phật mình quá! Ngày đêm suy nghĩ, Ni cô tìm được một kế thượng sách. Ni cô lấy giấy và ống nhựa nhỏ quấn lại với nhau thành hình một cái phễu (ống quặn) vừa đủ khói xông lên hun thẳng vào mũi ông Phật mình. Hay qúa, thế là mấy ông Phật trụ xứ kia đừng hòng ngửi ké nhá. Ni cô rất hoan hỷ, trong lòng vui sướng, ăn ngủ ngon lành. Trải qua mấy tuần lễ đốt hương xông thẳng vào mũi Phật, cái lỗ mũi tượng Phật của Ni cô đen thui đầy muội hương trong khi mấy pho tượng Phật trụ xứ chẳng có sao hết. Cái lỗ mũi đen trên pho tương Phật bằng vàng làm cho pho tượng trông xấu xí, kỳ cục hơn các tượng Phật khác. Ối chao, làm Phật rồi mà còn khổ thế. Khổ thay, khổ thay! Vấn đề then chốt nhất của người đi tìm chân lý giải thoát là phải phân biệt rõ ràng ranh giới giữa Yêu, Ghét, Tham Đắm và Ràng Buộc. Cái ranh giới đó hay bị lẫn lộn nhập nhằng với nhau, nhưng thực ra, chúng khác nhau đấy. Sự ràng buộc đắm trước là một tai họa, một nguy hiểm giết chết Tình Yêu. Không có một vật gì nguy hiểm hơn, độc hại hơn lòng chiếm hữu dính mắc. Bạn phải cố gắng hiểu cho kỹ điểm này, rồi chúng ta đi vào cốt truyện. Rất nhiều người đã lầm lẫn Tình Yêu và sự Chiếm Hữu. Chiếm Hữu không phải là mặt trái, không phải là một phần của Tình Yêu gì cả. Nó là sự đối nghịch hoàn toàn. Tình Yêu (viết hoa) không đơn thuần có ý nghĩa là tình yêu nam nữ, mà còn là tình yêu quê hương, tình yêu cha mẹ, tình yêu chúng sanh, v.v... Một thứ tình yêu bao la không biên giới, không phân biệt màu da, chủng tộc, quốc gia gì cả. Sức mạnh Tình Yêu Đại Đồng này có công năng tiêu hủy cái tự ngã vị kỷ hẹp hòi của bạn để bạn hòa hợp mình vào với mọi người, với chúng sanh, với vũ trụ và sẽ giúp bạn thăng hoa nhân cách tới mức tối thượng. Hơn thế nữa, Tình Yêu Đại Đồng đó sẽ giúp bạn đối diện dễ dàng với cái chết, và từ đó, bạn cũng sẽ dễ dàng thực tập thiền định. Tình Yêu sâu thẳm hơn cái Chết, Thiền Định sâu thẳm hơn Tình Yêu. Trong thiền định, tự ngã của bạn phải vắng bóng; cái tự ngã của bạn phải chết đi. Khi bạn không dính mắc bám víu một cái gì, khi bạn hòan tòan thoát ly ra được cái ngục tù "Tự Ngã" thì bạn mới thể nhập được vào Đại Định. Danh từ tiếng Anh "Ecstasy" rất dẹp và có ý nghĩa. "Ecstasy" có nghĩa là đứng bên ngoài, đứng ngoài lề. Nhưng trong đạo Phật, "Đại Định" mang ý nghĩa sâu xa hơn, hàm xúc hơn, triệt để hơn ý nghĩa xuất thần, nhập định rất nhiều. Thiền Phật giáo không đơn thuần là trạng thái xuất thần, đi vào những cảnh giới lạc thú như các cõi trời mà là nghệ thuật kiến chiếu vào thể tánh của chúng ta; nó chỉ con đường từ triền phược đến giải thoát, nó đưa chúng ta đến uyên nguyên của cuộc sống, uống ngụm nước đầu nguồn, cởi bỏ tất cả những sự ràng buộc chấp mắc. Khi nhập vào đại định, ta có thể khai phóng tất cả năng lực nội tại và tự nhiên tích tập trong mỗi người chúng ta ( Thiền Luận của Dr. Suzuki). Nghệ thuật trong thiền chính là nghệ thuật học cách Chết. Chết con người khốn nạn tầm thường này để trở thành một con người mới toàn thiện hơn. Do đó, Tình Yêu có nghiã là chết đi cái tự ngã nhỏ hẹp ích kỷ để sống an lạc và chia xẻ hạnh phúc với mọi người, mọi loài... Nó khác xa tính chất độc hại của sự chiếm hữu ràng buộc. " Có một Ni cô trên đường đi tìm chân lý đã dành dụm tiền nhờ tạc một tượng Phật bằng gỗ thếp vàng. Tượng Phật đó rất đẹp và Ni cô đi đâu cũng mang theo kè kè... " Từng chữ một trong câu truyện này cần phải giải thích trọn vẹn. "Một Ni cô" Tại sao lại là một ni cô mà không phải là một ông thầy tăng? Có phải vì đầu óc và trái tim phụ nữ rất chật hẹp và thích chiếm hữu cho nên nhân vật cốt truyện là một ni cô? Chúng ta khoan phê bình đánh giá vội. Không phải chỉ riêng có phụ nữ mới có tánh ích kỷ, hẹp hòi, tham lam, đố kỵ, nhiều tật xấu đâu, mà những ngừơi đàn ông cũng có những tật xấu đó. Nhưng trước hết, chúng ta thử phân tích "Tại sao người đàn bà ích kỷ, sở hữu nhiều hơn đàn ông?" — Bởi vì tánh ích kỷ sở hữu thoát thai từ sợ hãi. Phụ nữ là một linh vật yếu đuối về thể chất. Vì sự yếu đuối thể chất đó, họ cần nương dựa; họ cần được bảo vệ. Từ những ngày đầu của thời kỳ khai thiên lập địa, phụ nữ đã phải nương dựa vào cánh đàn ông để được che chở và bảo vệ khỏi thú dữ để sinh tồn. Lâu dần, họ trở nên phụ thuộc và tự biến mình thành cái bóng sau lưng người đàn ông. Và càng yếu đuối chừng nào, họ càng sợ thêm chừng đó, càng sợ lại càng chiếm giữ ràng buộc, sợ mất đi sự che chở, sợ mất đi sự bảo vệ, sợ mất đi sự nương dựa. Nghe rằng Mahavira đã nói "Phụ nữ không thể nào giác ngộ được trừ phi người ấy trở thành đàn ông." Và mọi người tin theo nghĩ rằng phụ nữ phải cố gắng làm tất cả những việc phước đức để kiếp sau tái sanh lại làm phái nam. Thực ra, ý nghĩ đó quả là buồn cười và ngờ nghệch. Mahavira muốn nói là còn tư tưởng ích kỷ chiếm hữu đó thì không thể nào giác ngộ được chứ không phải nói còn cái thân tướng đàn bà là không gíac ngộ — vì còn sợ, còn chiếm hữu thì không Tình Yêu, không Thiền Định được. "Ni cô đó tạc một pho tượng Phật bằng gỗ thếp vàng và đi đâu, Ni cô cũng mang theo." Từ lúc tạc tượng Phật thếp vàng, Ni cô ngủ không an giấc vì lo sợ kẻ nào đó sẽ đột nhập vào rinh mất pho tượng quí này đi. Đang đi trên đường, nếu có ai chợt nhìn vào tay nãi trong có tượng Phật, Ni cô cũng giật thót người, cảm thấy bất an nghĩ rằng biết đâu họ biết trong túi có tượng Phật thếp vàng và sẽ cướp đi mất. Pho tượng trở thành gánh nặng, trở thành hàng rào cản bước tiến giải thoát của Ni cộ Tâm trí Ni cô xoay vần với lo sợ, bất an, và dính mắc. Còn chỗ trống nào đâu để an lạc giải thoát lọt vào! Pho tượng đã trở thành tâm điểm chiếm hữu, lo sợ và thờ phụng. " Năm tháng trôi qua. Ni cô vẫn luôn mang tượng Phật đi khắp đó đây. Và một ngày kia, Ni cô dừng chân lại một ngôi chùa làng có rất nhiều tượng Phật..." Thời gian trôi qua, không có dấu hiệu giác ngộ gì. Mang kè kè một tượng Phật như thế mà không thấy gì à? không giác ngộ gì sao? Lạ thật. Phật là Giác ngộ, là Giải thoát, là Đại Ngã, là Chân Tâm, là Bản Thể; nhưng bạn không thể giác ngộ chân lý giải thoát đó nếu bạn vẫn vác nặng hành trang ràng buộc, chấp trước và vị kỷ. Dù bạn có mang vác trên vai bao nhiêu pho tượng Phật đi chăng nữa thì cũng dã tràng xe cát biển đông mà thôi. Bên Trung Hoa, Nhật Bản, người ta đã xây dựng rất nhiều đại tự, đại tháp để thờ Phật. Ở Trung Hoa, có một ngôi cổ tự thờ 10,000 tượng Phật. Tuy nhiên, dù có hàng 10,000 tượng đi chăng nữa cũng chẳng giúp ích được gì cho ta cả nếu ta không chịu tu tập đọan trừ Tham Sân Si, Ngã Mạn, Tà Kiến, v.v... Tượng Phật chỉ là một biểu trưng cho sự giác ngộ giải thoát; chiêm ngưỡng lễ lạy tượng Phật để tự nhắc nhở vốn sẵn có Phật tánh. Phật tánh có ở trong anh, có ở trong tôi, có ở trong em, có ở trong người giàu sang quyền quí cũng như ở trong kẻ ăn mày khốn khổ kia. Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh! Tất cả chúng sanh đều thành Phật! Tất cả chúng sanh đều bình đẳng! Hãy tìm một vị Phật sống. Hãy tìm vị Phật sống trong ta. Đừng rong ruỗi tìm cầu bên ngoài. Đừng trông chờ mong đợi sự cứu độ. Đừng dập đầu van lạy các ngẫu tượng cầu xin giải thoát. Vì thế, Ni cô này đã vác tượng Phật gỗ suốt nhiều năm mà chẳng thấu hiểu được gì. Cái tâm đắm chấp đã che mờ giác tánh trong Ni cô. Quả vậy, có cái gì khổ theo cái nấy. Người đời có gia đình, có cái nhà cái xe là lo lắng ôm giữ bảo vệ những thứ đó cả đời, sợ mai một mất đi và lo nối dòng nối dõi để giao phó của cải. Tu sĩ thì trụ trì một ngôi chùa nào hay thánh đường nào thì cũng dính mắc vào tự viện đó không thoát ra nổi, cũng lo kiếm đệ tử truyền trao lại. Cha truyền con nối; không muốn giao cho ai khác ngoài con ruột mình, đệ tử ruột mình. Cái chế độ phong kiến tự ngàn xưa đã bị chúng ta hủy bỏ đi để xây dựng chế độ tự do dân chủ; nhưng đó chỉ là hình thức thay đổi còn nội dung vẫn như cũ. Tự Ngã vẫn hoàn lại Tự Ngã đầy tham vọng ích kỷ, tư lợi và ràng buộc. Cái hay nhất của người tu sĩ là rày đây mai đó, đem chánh pháp giáo hóa chúng sanh. Chùa chiền, tự viện chỉ là trạm dừng chân qua đêm, đến sáng lại quảy gánh ra đi. Nếu phải trụ trì một ngôi chùa hay tự viện nào thì tu sĩ đó phải hằng tự giác tỉnh là Vạn Pháp vốn Vô Thường Vô Ngã. Không có cái gì trường tồn bất biến cũng không có cái gì là của ta cả. Sự vật đến đến đi đi, có có không không. Người tu sĩ phải luôn luôn có tâm niệm Xả Phá Ngã đó thì mới ứng phó đạo tràng, tùy duyên bất biến. Nếu không, họ sẽ sanh tâm đắm nhiễm, mắc kẹt vào chùa chiền, thánh đường, tự viện, tín đồ, danh lợi thế gian. "Ni cô đó thường đốt hương trầm cúng dường tượng Phật của mình . Vì không muốn khói xông lên bay vào các tượng Phật khác, Ni cô đã chế ra một cái phễu nhỏ để khói chỉ bay thẳng vào mũi tượng Phật của mình." Thấy chưa? Nội chỉ có khói hương thôi mà người ta đã phân biệt ích kỷ rồi huống chi là những thứ quí giá hơn, to lớn hơn gấp bội. Thế cho nên, chúng ta đã chứng kiến quá nhiều cảnh tranh giành tương tàn lẫn nhau để chiếm đoạt hay ôm giữ. Ông tu sĩ này nói xấu ông sư kia, bà ni cô kia bêu riếu bà vãi nọ. Đền thờ, chùa chiền, tự viện, v.v... đua nhau mọc lên như nấm, và cũng đua nhau khuếch trương, mưu cầu đóng góp, dụ dẫn tín đồ... Tất cả chẳng qua phản ảnh tâm Tham Đắm, Chấp Ngã, Mê Danh của những con người chưa liễu đạo. Ni cô trong truyện có phải chăng chính là hình ảnh của chúng ta? Chúng ta dã từng ra rả tụng kinh, sám hối, tọa thiền... nhưng chúng ta nào có thấu được chút hương thơm giáo lý của Phật, của Chúa, của Mahavira. Chúng ta xây bao tượng Phật, tượng Chúa, đền thờ, tháp tự, v.v. nhưng nào chúng ta thực hành được chút xíu nào lời các Thánh nhân dạy về giải thoát giác ngộ? Cũng như Ni cô mang vác tượng Phật suốt nhiều năm mà vô minh vẫn hòan vô minh, trói buộc vẫn hòan trói buộc. Và chuyện gì đã xảy ra? "Trải qua mấy tuần lễ bị hun khói như vậy, lỗ mũi ông tượng Phật vàng bị đen thui đầy muội hương. Cái lỗ mũi đen trên pho tượng vàng càng làm cho pho tượng Phật xấu xí, kỳ cục hơn..." Điều đó đương nhiên phải xẩy ra cho tất cả những người còn tâm đắm nhiễm vị kỷ. Hương thơm không còn là hương thơm, chân lý không còn là chân lý nữa. Hãy trở về nhìn lại các pho tượng Phật, tượng Chúa, tượng Trước đây, chính tôi (tác giả) đã bị dẫn độ ra tòa vì tôi dám xâm phạm một nhà thờ. Ngôi nhà thờ đó đã đóng cửa, không hoạt động ít nhất là 20 năm rồi. Những tín đồ đã dọn đi nơi khác, không còn ở Ấn nữa. Nhà thờ này thuộc về giáo hội Thiên Chúa Giáo Anh và cũng không còn người Anh nào ở phố thị này, không ai chăm sóc trông nom nhà thờ cả. Nhà thờ ấy rất đẹp nhưng bị hoang phế. Ngày kia, có vài tín đồ đến gặp tôi và nói: "Chúng tôi không thuộc giáo phái Anh, nhưng chúng tôi không có nhà thờ riêng. Vậy ông có thể giúp chúng tôi mở khóa vào lễ Chúa không?" Tôi đáp ngay: "Được thôi, có gì đâu." Và những tín đồ đó vào nhà thờ, quét dọn, lau chùi bụi bặm bám đen lỗ mũi của Chúa. Tôi nói với họ: "Không cần hỏi ai là chủ nhà thờ này cả. Người nào thờ phụng Chúa với tất cả lòng thành không riêng tư thì nhà thờ đó là của họ." Nhưng hai, ba tháng sau thì tin tức bay tới tai những người trước kia bỏ tiền ra mua nhà thờ. Họ tìm luật sư và kiện tôi ra toà vì dám xâm phạm nhà thờ. Công tố viên buộc tội: — Tại sao ông dám mở khóa nhà thờ? Nhà thờ này thuộc về những nguyên cáo là những người bỏ tiền ra mua. Nó là tài sản của họ. — Nhà thờ không phải là tài sản của bất cứ riêng ai. Nhà thờ chỉ là một phương tiện để mọi người có thể đến lễ lạy Chúa. Nhà thờ không phải là tài sản của riêng ai cả. — Đó là luật pháp. Khi ông xâm phạm vào tài sản người khác, ông đã phạm tội. — Được thôi, các ông có thể đóng cửa nhà thờ lại. Các ông có thể buộc tội tôi; nhưng hãy nhớ kỹ một điều là chính các ông, những con người ích kỷ tham đắm kia, đã giết chết Tôn Giáo! Chính các ông mới là kẻ có tội!" Hãy nhớ kỹ lời Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: "Ngôi chùa của tôi chính tại Tâm tôi!" Chùa tại Tâm. Phật tại Tâm! Đủ rồi! "" PHẬT TẠI TÂM" tâm tại thân, Tu thân, làm việc tốt thực tế trong cuộc sống, giúp đỡ người khác, giúp ta giúp đời là đã có phật trong ta. " KHI TA THẤP HƯƠNG CHO PHẬT, LÚC NÀO TA CŨNG MONG CẦU CHO MÌNH ĐƯỢC NÀY ĐƯỢC KIA, TẠI SAO TA KHÔNG CẦU MONG CHO NGƯỜI KHÁC, CHO NGƯỜI ĐÓI CƠM THÌ CÓ CƠM ĂN, NGƯỜI GIÀU THÌ SANG SẼ CHO NGƯỜI NGHÈO, MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC BÌNH YÊN, ẤM NO HẠNH PHÚC, THẾ GIỚI THÌ ĐƯỢC AN BÌNH"" |
Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010
Ông Phật Mũi Đen
Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010
Sống và chết
Sống ao ước muốn mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ cũng không theo
Thế gian mong muốn thì nhiều
Cái danh cái lợi là điều mộng mơ
Sống được những phút giờ thoải mái
Phàm làm người được lãi thế gian
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời ban cho
Có hoàn cảnh buồn lo ngày tháng
Sống nhọc nhằn tối sáng hôm mai
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn chơi
Thật là cuộc sống phí hoài biết bao
Cái chết kia ai nào đã thoát
Số mệnh trời định đoạt ai hay
Được vui hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rũi may bất thường
Phúc với họa đôi đường ai biết
Tạo niềm vui tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang giàu
Tháng ngày mãi miết đầm đầu đổ đuôi
Cho mệt xác mà rồi cũng chết
Lãi chôn đời là biết sống vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi
Sướng hơn giàu có suốt đời lo toan
Chỉ tại đời lòng tham không đáy
Đến tuổi già mới thấy chán ghê
Chữ rằng sống gửi thác về
Đời là cõi tạm say mê làm gì
Có khả năng ăn đi đừng tiếc
Sống bao lâu keo kiệt làm chi
Biết rằng chết chẳng mang đi
Thì sao lúc sống chi li từng hào
Cõi trần thế còn bao người dại
Quá keo kiệt làm hại cho thân
Cái lãi sống ở dương trần
Để được thỏa mãn vào thân tháng ngày
Có điều kiện hôm nay hãy hưởng
Đó thật là phần thưởng trời cho
Cuộc đời nếu sống bo bo
Quanh năm nhọc sức những lo làm giàu
Số mệnh hết mong cầu chẳng được
Đã mấy ai ao ước mà thành
Kiếp người hai chử tử sinh
Sang hèn đến cả nhục vinh số trời
Sống biết hưởng là người sáng suốt.
Chết một đồng một chữ cũng không theo
Thế gian mong muốn thì nhiều
Cái danh cái lợi là điều mộng mơ
Sống được những phút giờ thoải mái
Phàm làm người được lãi thế gian
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời ban cho
Có hoàn cảnh buồn lo ngày tháng
Sống nhọc nhằn tối sáng hôm mai
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn chơi
Thật là cuộc sống phí hoài biết bao
Cái chết kia ai nào đã thoát
Số mệnh trời định đoạt ai hay
Được vui hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rũi may bất thường
Phúc với họa đôi đường ai biết
Tạo niềm vui tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang giàu
Tháng ngày mãi miết đầm đầu đổ đuôi
Cho mệt xác mà rồi cũng chết
Lãi chôn đời là biết sống vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi
Sướng hơn giàu có suốt đời lo toan
Chỉ tại đời lòng tham không đáy
Đến tuổi già mới thấy chán ghê
Chữ rằng sống gửi thác về
Đời là cõi tạm say mê làm gì
Có khả năng ăn đi đừng tiếc
Sống bao lâu keo kiệt làm chi
Biết rằng chết chẳng mang đi
Thì sao lúc sống chi li từng hào
Cõi trần thế còn bao người dại
Quá keo kiệt làm hại cho thân
Cái lãi sống ở dương trần
Để được thỏa mãn vào thân tháng ngày
Có điều kiện hôm nay hãy hưởng
Đó thật là phần thưởng trời cho
Cuộc đời nếu sống bo bo
Quanh năm nhọc sức những lo làm giàu
Số mệnh hết mong cầu chẳng được
Đã mấy ai ao ước mà thành
Kiếp người hai chử tử sinh
Sang hèn đến cả nhục vinh số trời
Sống biết hưởng là người sáng suốt.
Hành vi người quân tử
Lấy tĩnh để tu nhân
Lấy thiện để dưỡng đức
Không đạm bạc không rõ được trí
Chẳng yên tĩnh khó nghĩ về xa
Học cần phải tĩnh,
Tài cần phải học,
Không học thì tài không rộng,
Không có trí học không thành.
Dâm nan không khích lệ được tinh thần,
Nóng nảy không trị được tính nết.
Năm tháng trôi đi từng giờ,
Ý trí mòn mõi từng ngày rồi sẽ trở thành khô héo,
Không nối tiếp được trong đời.
Ngồi buồn mà giữ mái tranh nghèo,
Muốn làm lại sao còn kịp.
Lấy thiện để dưỡng đức
Không đạm bạc không rõ được trí
Chẳng yên tĩnh khó nghĩ về xa
Học cần phải tĩnh,
Tài cần phải học,
Không học thì tài không rộng,
Không có trí học không thành.
Dâm nan không khích lệ được tinh thần,
Nóng nảy không trị được tính nết.
Năm tháng trôi đi từng giờ,
Ý trí mòn mõi từng ngày rồi sẽ trở thành khô héo,
Không nối tiếp được trong đời.
Ngồi buồn mà giữ mái tranh nghèo,
Muốn làm lại sao còn kịp.
Ăn ở nết na
12 VUI
---
12 HƯ
- Một vui đọc sách xem kinh
- Hai vui không nói chuyện mình chuyện ta
- Ba vui giản dị từ hòa
- Bốn vui huynh đệ một nhà kính thương
- Năm vui dẹp sách sân trường
- Sáu vui bổn phận làm tròn trước sau
- Bảy vui học lý đạo mầu
- Tám vui xa lánh bạn bầu vô duyên
- Chín vui cơm áo cửa thiền
- Mười vui giấc ngủ vô phiền vô lo
- Mười một vui nghĩa thầy trò
- Mười hai vui nở câu thơ nụ cười
---
12 HƯ
- Một hư nghĩ đến mình hơn
- Hai hư công việc bỏ liều bỏ bê
- Ba hư châm chọc xỏ xiên
- Bốn hư luộm thuộm vô duyên nói cười
- Năm hư phù phiếm chuyện người
- Sáu hư chẳng học biếng lười thành quen
- Bảy hư phung phí dầu đèn
- Tám hư xài ẩu bạc tiền áo cơm
- Chín hư tục tỉu cộc cằn
- Mười hư họp bạn lang thang đêm ngày
- Mười một hư óc rảnh tay
- Mười hai hư mộng núi này núi kia
Tình thương và hiểu biết
Người kia nóng giận nói ồn ào
Chẳng lẽ ta đây cũng thế sao!
Họ đã cọc cằn thêm ta nữa
Thành ra ta họ giống như nhau
---
Bởi thế nên ta cứ mĩm cười
Rằng ai nói bậy vẫn vui tươi
Mặc tình ai cố tâm gây sự
Ta vẫn yên vui giữ nụ cười
Chẳng lẽ ta đây cũng thế sao!
Họ đã cọc cằn thêm ta nữa
Thành ra ta họ giống như nhau
---
Bởi thế nên ta cứ mĩm cười
Rằng ai nói bậy vẫn vui tươi
Mặc tình ai cố tâm gây sự
Ta vẫn yên vui giữ nụ cười
Nếu mất đi
Mất đi Trọng tâm: con người Lảo đảo
Mất đi Tín tâm: con người Thất vọng
Mất đi Nhân tâm: con người Tàn Nhẫn
Mất đi Hùng tâm: con người Ủ rủ
Mất đi Lương tâm: con người Thất đức
Mất đi Chơn Tâm, con người Dung tục
Mất đi Trung tâm: con người Vô sĩ
Mất đi Thành tâm: con người Giả dối
Mất đi Chuyên tâm: con người Không đích
Mất đi Tráng tâm: con người Nhỏ bé
Mất đi Ái tâm: con người Thô Lỗ
Mất đi Đồng tâm: con người Lọc lỗi
Mất đi Nhiệt tâm: con người Lạnh nhạt
Mất đi Quyết tâm: con người Khó khăn
Mất đi Tín tâm: con người Thất vọng
Mất đi Nhân tâm: con người Tàn Nhẫn
Mất đi Hùng tâm: con người Ủ rủ
Mất đi Lương tâm: con người Thất đức
Mất đi Chơn Tâm, con người Dung tục
Mất đi Trung tâm: con người Vô sĩ
Mất đi Thành tâm: con người Giả dối
Mất đi Chuyên tâm: con người Không đích
Mất đi Tráng tâm: con người Nhỏ bé
Mất đi Ái tâm: con người Thô Lỗ
Mất đi Đồng tâm: con người Lọc lỗi
Mất đi Nhiệt tâm: con người Lạnh nhạt
Mất đi Quyết tâm: con người Khó khăn
Thong dong ... đúng và sai
"Cũng cùa bác Vũ tặng cha con mình luôn ah"
THONG DONG ...
Chúng ta làm và nói sai, nhưng ta lại được nhiều người khen ngợi mỗi ngày, như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa đời sống chúng ta đi dần vào bóng đêm và từ bóng đêm này dẫn chúng ta đi tới bóng đêm khác. Chúng ta làm đúng và nói đúng, nhưng lại bị nhiều người chỉ trích mỗi ngày, và như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa ta từ bóng đêm bước ra ánh sáng và từ ánh sáng này, chúng ta bước tới ánh sáng khác.
Chân lý không thuộc về sự khen ngợi hay chỉ trích, mà thuộc về ở nơi người nào thấy và biết đúng, nghe và cảm nhận đúng, sống đúng, nói và làm đúng. Lằn mức giữa đúng và sai thật vô cùng vi tế và thẳm sâu, nên có những suy nghĩ, có những việc làm của chúng ta, ở độ tuổi nầy thì đúng, mà bước qua độ tuổi khác lại là sai; Buổi sáng thì đúng, mà ở buổi chiều thì sai; ở phút trước thì đúng, mà ở phút sau thì sai;
Dối với hoàn cảnh nầy thì đúng, nhưng ở hoàn cảnh khác thì sai; đối với người nầy thì đúng, mà đối với người khác thì sai, và cùng một vấn đề, mà ta nhìn nó từ góc độ nầy, thì nó đúng, nhưng ta nhìn nó với một góc độ khác thì sai. Nên, đúng và sai là tùy theo mức độ hiểu biết của chúng ta, liên hệ đến ô nhiễm hay thanh tao, sâu hay cạn, rộng hay hẹp của tâm thức chúng ta.
Hễ tâm ta chúng càng ít ô nhiễm và càng ít bị xáo động, thì cái biết của chúng ta đi dần tới với cái đúng và chúng ta có thể thường trú ở trong cái đúng. Hễ tâm bị ô nhiễm và xáo động, thì nhận biết của chúng ta càng lúc càng đi gần tới với cái sai lầm và chúng ta có thể cộng trú thường trực với cái sai lầm ấy.
Chúng ta thấy đúng và biết đúng đối với mọi sự hiện hữu, là do tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các vọng tưởng, hoàn toàn không bị lay động và thụ động truớc ảo tưởng và dục vọng.
Chúng ta sống với tâm thức như vậy, thì lúc nào và ở đâu, chúng ta cũng không bị hoàn cảnh sai sử và không bị các hình thức đánh lừa.
Chúng ta nghe với tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các ảo tưởng, thì ở đâu và lúc nào, ta cũng có sự tự do đối với cái nghe và ta không bị mọi ngôn ngữ và âm thanh đánh lừa.
Chúng ta cảm nhận từ mọi sự xúc chạm với tâm yên lắng và không bị xáo động đối với các vọng tưởng, thì sự cảm nhận của ta là sự cảm nhận đúng, nên lúc nào và ở đâu, ta cũng không bị các cảm giác và tri giác đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm yên lắng, không bị xáo động và cầu nguyện, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có tự chủ, không bị “thực phẩm hình thức” đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm chân thực, bằng sự hiểu biết sáng trong, bằng những hành động và những lời nói đúng đắn, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có đảm lực để sống, ta không bị thời gian khuất lấp, không bị những sự sợ hãi chi phối và không bị những sự hư dối đánh lừa.
Chúng ta làm đúng, thì những gì đến với ta đúng như những gì ta đã làm.
Chúng ta làm sai, thì những gì đến với ta cũng đúng như những gì ta đã làm sai.
Chúng ta thấy sai và làm sai, thì hẳn cái sai cũng tự đến với chúng ta.
Mơ ước không thành là do chính chúng ta, mà không phải do cuộc sống. Cuộc sống của chúng ta tùy thuộc vào chúng ta biểu hiện. Do chúng ta không biết phương pháp để chăm sóc; và do không biết thời vụ và chất đất để gieo trồng, nên mong muốn một đường, mà kết quả đến một nẻo.
Hãy luôn tỉnh thức và cầu nguyện, để có được sự lựa chọn đúng đắn trong cuộc sống./.
Tức giận là tự làm khổ mình
"Bác Vũ chia sẽ cho cha con mình đây!"
Tức giận là tự làm khổ mình
Tức giận ai là đem cái ngu dại của người đó làm khổ mình.
Hãy tha thứ đi, không phải là cho người đâu mà là cho chính ta đó.
Tha thứ là ta tự giúp mình thoát khỏi sự bực tức và phiền muộn trong lòng.
Kẻ làm ta bực tức có thể đang sung sướng phởn phơ (vì nó có biết gì đâu!).
Trong khi ta lại ngồi đây, ôm một mối bực tức trong lòng đến mất ăn mất ngủ.
Vậy thì tự mình làm khổ mình như vậy có phải là cực kỳ ngu xuẩn không?
Còn tức giận ai tức là còn coi trọng người đó. Hãy quên tức giận đi !
Và nếu phải tiếp xúc thì hãy vui vẻ với người đó và tự nhủ:
“Ta đang tiếp xúc với với một đứa trẻ con, nó không ý thức được việc nó đang làm”
Tha thứ và không nghĩ đến kẻ đó mới là đứng trên nó một bậc.
Có ai đời đi tức một kẻ điên, một kẻ mất trí không?
Vậy thì đi tức một kẻ ngu, đi tức một kẻ không biết nghĩ làm gì cho mất công.
Thay vì giành thời gian để bực tức, hãy giành thời gian để quan tâm và chăm sóc đến những người xứng đáng nhận được sự yêu thương của ta.
Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời thật hài hước.
Và những hành động ngu dại của người khác cũng là những điều hài hước.
Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời còn nhiều người để ta yêu thương, cuộc đời còn nhiều việc để ta quan tâm.
Và cuối cùng hãy nhớ điều này:
Ngoại trừ chính bản thân ta, không một ai, không một kẻ nào có thể tước đoạt được sự vui vẻ và thanh thản trong tâm hồn ta./.
Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010
Hạnh phúc làm cha
Gần 40 tuổi mới có được hạnh phúc làm cha, nên ba hồi hộp, sung sướng và cảm động đến nghẹn ngào khi con chập chững bước đi thứ nhất trong đời. Ba hiểu rằng con đã rất nỗ lực, thậm chí phải vượt qua rất nhiều vất vả, khó khăn… để đứng vững và bước đi trên đôi chân bé bỏng của mình.
Nhưng những vất vả, khó khăn ấy chẳng là gì phải không con, bởi để có thể đứng thẳng bằng hai chi sau trên mặt đất, loài người đã phải trải qua hàng vạn năm tiến hóa, trải qua vô vàn đau đớn, nhọc nhằn…
Dù những bước đi đầu tiên của con chỉ vô cùng nhỏ bé, nhưng với Ba, lại có ý nghĩa to lớn, thiêng liêng. Con đừng nản lòng và đừng bao giờ coi thường những bước chân nhỏ ấy. Con thấy không, chính nhờ những bước chân bé tí xíu mà đàn kiến đã vượt qua nhiều chặng đường dài để kiếm mồi và mang thức ăn về tổ ấm của mình. Và khi rời khoang đổ bộ Eagle của tàu Appollo 11 để trở thành người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, bước chân nhỏ bé của nhà du hành vũ trụ Neil Amstrong người Mỹ đã trở thành bước đi lịch sử: "Đây chỉ là một bước đi nhỏ của một người, nhưng lại là bước tiến lớn của toàn nhân loại!"
Lần đầu tiên lò dò chập chững tập đi, chỉ bước được vài bước, con lại ngồi bệt xuống. Giống như sau khi làm việc người ta cần được nghỉ ngơi, đó cũng là điều bình thường con ạ. con hãy nhớ rằng, trong khi BƯỚC ĐI, người ta cũng phải biết DỪNG LẠI, và phải cố gắng DỪNG ĐÚNG LÚC.
con biết không, trên đường đi và đường đời, ai cũng có lúc lầm đường, lạc lối. Nếu có lúc chẳng may con bị lạc đường, thì điều quan trọng không phải là tăng tốc mà là tìm đường quay trở lại. Những lúc ấy, con nên bình tĩnh hỏi thăm và tốt nhất là hỏi những người già. Chắc chắn sẽ có nhiều người tốt bụng chỉ cho con một đường đi đúng.
Khi đứng trước một ngã ba, ngã tư, ngã năm, ngã sáu… trên đường, con cần bình tĩnh và tỉnh táo tìm đường đi đúng, dù đó có thể chưa hẳn đã là con đường ngắn nhất và ít trở ngại nhất. Người ta trong đời, ai cũng từng ít nhất một lần phải đứng trước những lựa chọn khó khăn. Có những lựa chọn sai lầm và đau đớn khiến ta hối hận cả đời, nhưng cũng có những lựa chọn đúng đắn và sáng suốt mở ra cho con người những chân trời mới, những ngả đường mới, những niềm hy vọng mới. con phải dũng cảm lựa chọn cho mình một lối đi riêng, dù đó chỉ là lối nhỏ. Lối nhỏ, nhưng lại có thể là một lối đi xa con ạ.
Khi bước đi, dù phải dùng đôi mắt của mình để quan sát đường đi trên mặt đất, nhưng con cũng đừng quên có lúc phải ngước nhìn trời. Nếu chỉ mải mê nhìn ngắm mây trời, người ta có thể sẽ mất mạng vì những “ổ gà”, “những cống tử thần lộ thiên” và vô vàn cạm bẫy khác trên mặt đất. Nhưng nếu chỉ cắm đầu nhìn xuống đất, người ta sẽ không bao giờ thấy được những cánh chim đang chao liệng giữa khoảng không bao la và những vì sao lung linh tỏa sáng…
Đồng hành cùng đôi chân không chỉ có đôi mắt tinh tường, mà còn cần có một thể lực mạnh mẽ, một ý chí kiên định, một bản lĩnh vững vàng, một khối óc sáng suốt và một tấm lòng thương yêu con ạ. Những điều đó sẽ giúp con vượt qua các trở ngại trên đường đời. “Mọi con đường đều dẫn đến Roma”, chỉ cần con bền bỉ và nỗ lực theo đuổi con đường mình đã chọn. Điều quan trọng nhất là con phải vững tin vào sức mình trong việc vượt qua mọi khó khăn cách trở để đến được cái đích cuối cùng:“Đường đi khó không phải vì ngăn sông, cách núi mà vì lòng người ngại núi e sông” (Nguyễn Bá Học)
Khi bước đi, những người bình thường và chân chính thường thẳng người, ngẩng cao đầu và đặt hai bàn chân trên mặt đất. Con có thể quỳ gối để nâng đỡ một em bé vừa vấp ngã, để dìu một người già cô đơn vừa khuỵu xuống trên đường…, nhưng con phải nhớ rằng không bao giờ được phép hạ mình đi bằng đầu gối, nhất là trước quyền uy, địa vị, tiền tài…“Trước một trí tuệ vĩ đại, tôi cúi đầu. Trước lòng tốt, tôi quỳ gối!” (V.Hugo). Người ta chỉ nên quỳ gối trước bàn thờ tổ tiên, trước công ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ, trước lòng nhân ái của con người… Dù khó khăn và gian khổ đến đâu, con cũng hãy tập để luôn kiêu hãnh đứng thẳng trên đôi chân của chính mình. Sau này, dù con có xe Bugatti Veyron, Porsche Cayenne hay siêu xe Ferrari, Rolls – Royce đi chăng nữa thì chiếc xe hiện đại, sang trọng và đắt tiền ấy cũng chẳng thể đưa con đến tận Chùa Đồng trên non thiêng Yên Tử, hay đến mọi miền đất khác, và càng không thể giúp con những lúc Hà nội tắc đường. Người bạn thủy chung, bền bỉ, kiên cường…có thể đưa con đến mọi nơi con muốn, bao giờ cũng là ĐÔI CHÂN CỦA CHÍNH MÌNH, con ạ.
Giống như mọi đứa trẻ bình thường khác, khi bắt đầu chập chững tập đi, con cũng thường vấp ngã và điều đó khiến ba lo lắng, xót xa. Cái ngã làm con đau, vì mặt đất bao giờ cũng thật! Nhưng có ai biết đi mà không vấp ngã đâu con? Con đừng sợ, vì nếu sợ ngã, sợ đau, mọi đứa trẻ trên trái đất này sẽ không bao giờ dám bước! Để có thể kiêu hãnh bước đi và chạy nhảy trên mặt đất, người ta phải biết chấp nhận vấp ngã và phải biết vượt lên nỗi đau con ạ. “Mỗi lần ngã là một lần bớt dại / Để thêm khôn một chút nữa trong đời” (Tố Hữu).
Con cũng đừng trách ba khi thấy con ngã, con đau mà ba không bế con hay nâng con đứng dậy – dù ba rất thương con và xót xa lo lắng cho con. Ba vẫn luôn ở bên con, dõi theo từng bước đi nhỏ bé của con, động viên và khích lệ con. Nhưng ba muốn rằng khi chẳng may vấp ngã, con sẽ đủ can đảm vượt qua nỗi đau, sẽ dũng cảm tự đứng dậy bằng đôi chân bé bỏng của mình, không buông xuôi ỷ lại… Ba tin rằng nhất định con sẽ làm được điều đó và tin rằng câu danh ngôn này sẽ trở thành điều tâm niệm của con trong mọi cuộc hành trình:“Thất bại không phải là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã” (Ghenin).
Nào, hãy đứng dậy và bước tiếp đi, con gái bé bỏng của ba. Con hãy nắm tay ba, còn ba thì luôn nắm bàn tay ấm áp, tảo tần của mẹ. Tay trong tay, cả gia đình ta lại tiếp tục lên đường…
Ba của con
Phạm Hữu Cường
"Trích của chú Phạm Hữu Cường - Từ nguồn vnexpress.net"
Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010
Ngày đầy tháng
Ngày 22 tháng 10 năm 2010
Hôm ni là ngày chi mà đông vui thế này, tôi được ba mẹ mang lên nha trên ra mắt 3 bà chín mụ, từ nay cho tôi khỏe mạnh, ăn ngon, chóng lớn, học hành giỏi giang.
Tí nữa viết tiếp, bú miếng đã ... hi hi
Sau đó tôi được chúc mừng từ những người thân mặc dù mắt tôi thì cứ nhắm tít lại.
Vài ngày sau đó, tôi sắp cảm nhận được cái thiếu thốn, đó là ba tôi phải vào Đà Lạt, tạm thơi xa tôi trong vòng hai tháng, ...
Hẹn gặp lại ba vào tết nguyên đán Tân mão....
Hôm ni là ngày chi mà đông vui thế này, tôi được ba mẹ mang lên nha trên ra mắt 3 bà chín mụ, từ nay cho tôi khỏe mạnh, ăn ngon, chóng lớn, học hành giỏi giang.
Tí nữa viết tiếp, bú miếng đã ... hi hi
Sau đó tôi được chúc mừng từ những người thân mặc dù mắt tôi thì cứ nhắm tít lại.
Vài ngày sau đó, tôi sắp cảm nhận được cái thiếu thốn, đó là ba tôi phải vào Đà Lạt, tạm thơi xa tôi trong vòng hai tháng, ...
Hẹn gặp lại ba vào tết nguyên đán Tân mão....
Tháng đầu tiên
Ngày ... tháng... năm ...
Với 7 ngày đầu tôi được tắm và vệ sinh bởi một cô y tá lớn tuổi, từ ngày thứ 8 trở đi, tôi được ba tắm cho tôi. Tôi rất thích tắm nè, nước thì ấm nè, được thơm tho sạch sẽ nè, mà đặc biệt là được ba tắm từ những ngày đầi tiên trong cuộc đời nè.
Hầu như thời gian trong ngày tôi đều được ngủ, đói bùng là tôi thức dậy, la lên, thế là được mẹ cho bú, tôi bú say sưa, bú cho đến khi no thật no thì mắt cũng lim dim, và thế là tôi lại ngủ tiếp.
Còn nữa, gần nữa tháng hơn tôi còn được nằm nôi nữa đó. Một cái nôi tre ko biết từ đâu, tôi được mẹ đung đưa, thật là êm ái để chìm vào giấc ngủ
Thỉnh thoảng, tôi còn được bà ngoại ru những câu hò Huế nghe rất là hay nè, hihi
Đến ngày đầy tháng ...
Những ngày đầu tiên cuộc đời
Ngày 22 tháng 09 năm 2010
Sau khi ò nghe vào lúc 8h30 sáng, tôi được đưa sang phòng cùng ngoại, sau 30 phút tôi chụt chụt hất 30ml cái nước gì trắng trắng, béo béo, ngọt ngọt mà ba đã pha cho tôi, hình như là sữa ah. Tôi chỉ cần 1 phút là hết ngay.
Ai cũng bảo tôi giống ba, tôi nhìn lại tôi tôi cũng thấy tôi giống ba, ko những thế, tôi cũng giống mẹ nữa, đố mấy bạn biết tôi giống mẹ ở điểm nào...
Sau 5 ngày thì tôi được về nhà. Thật là ấm áp và hạnh phúc khi tôi luôn có ba mẹ kề bên ...
Chuẩn bị chào đời
Ngày ... tháng ... năm ...
Đã đến ngày khai hoa nở nhụy rồi mà con vẫn nằm im, con thích được ở trong bụng mẹ, sự ấm áp ôm lấy con trong từng hơi thở.
Con biết, như vậy sẽ làm ba mẹ lo lắng. Cuối cùng, sau hơn 5 ngày so với dự kiến, con cũng được chào đời vào một buổi sáng đẹp trời tại bệnh viên Kim Long Huế.
Những ngày đầu tiên cuộc đời ...
Những ngày còn trong bụng mẹ
Ngày ... tháng ... năm ...
Mẹ ơi, con ở trong này, ở đây với mẹ hơn 9 tháng 10 ngày, ngày nào ba cũng trò chuyện cùng con, mẹ thì xoa xoa bụng con. Con biết và cảm nhận được tất cả.
Khi ba biết tin là mẹ đã có con, ba rất vui, ba cứ mĩm cười một mình, một niềm hạnh phúc trong ba mà con được biết.
Con chờ đến ngày chào đời ...
Giới thiệu về mr.TOM
Tôi, mr.TOM sinh ngày 22 tháng 09 năm 2010, là cu TOM con của ba Phúc mẹ An. Tôi rất vui là được chào đời đúng vào cái ngày rằm Trung Thu. Cái ngày mà mọi trẻ con đều được đi chơi, ăn bánh và rước đèn... hì hì, tôi thầm cảm ơn ba mẹ đã sinh ra tôi và tôi hứa rằng se ngoan, hiền để không phụ lòng cha mẹ. Con của ba mẹ, ký tên mr.TOM.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)