"Cũng cùa bác Vũ tặng cha con mình luôn ah"
THONG DONG ...
Chúng ta làm và nói sai, nhưng ta lại được nhiều người khen ngợi mỗi ngày, như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa đời sống chúng ta đi dần vào bóng đêm và từ bóng đêm này dẫn chúng ta đi tới bóng đêm khác. Chúng ta làm đúng và nói đúng, nhưng lại bị nhiều người chỉ trích mỗi ngày, và như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa ta từ bóng đêm bước ra ánh sáng và từ ánh sáng này, chúng ta bước tới ánh sáng khác.
Chân lý không thuộc về sự khen ngợi hay chỉ trích, mà thuộc về ở nơi người nào thấy và biết đúng, nghe và cảm nhận đúng, sống đúng, nói và làm đúng. Lằn mức giữa đúng và sai thật vô cùng vi tế và thẳm sâu, nên có những suy nghĩ, có những việc làm của chúng ta, ở độ tuổi nầy thì đúng, mà bước qua độ tuổi khác lại là sai; Buổi sáng thì đúng, mà ở buổi chiều thì sai; ở phút trước thì đúng, mà ở phút sau thì sai;
Dối với hoàn cảnh nầy thì đúng, nhưng ở hoàn cảnh khác thì sai; đối với người nầy thì đúng, mà đối với người khác thì sai, và cùng một vấn đề, mà ta nhìn nó từ góc độ nầy, thì nó đúng, nhưng ta nhìn nó với một góc độ khác thì sai. Nên, đúng và sai là tùy theo mức độ hiểu biết của chúng ta, liên hệ đến ô nhiễm hay thanh tao, sâu hay cạn, rộng hay hẹp của tâm thức chúng ta.
Hễ tâm ta chúng càng ít ô nhiễm và càng ít bị xáo động, thì cái biết của chúng ta đi dần tới với cái đúng và chúng ta có thể thường trú ở trong cái đúng. Hễ tâm bị ô nhiễm và xáo động, thì nhận biết của chúng ta càng lúc càng đi gần tới với cái sai lầm và chúng ta có thể cộng trú thường trực với cái sai lầm ấy.
Chúng ta thấy đúng và biết đúng đối với mọi sự hiện hữu, là do tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các vọng tưởng, hoàn toàn không bị lay động và thụ động truớc ảo tưởng và dục vọng.
Chúng ta sống với tâm thức như vậy, thì lúc nào và ở đâu, chúng ta cũng không bị hoàn cảnh sai sử và không bị các hình thức đánh lừa.
Chúng ta nghe với tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các ảo tưởng, thì ở đâu và lúc nào, ta cũng có sự tự do đối với cái nghe và ta không bị mọi ngôn ngữ và âm thanh đánh lừa.
Chúng ta cảm nhận từ mọi sự xúc chạm với tâm yên lắng và không bị xáo động đối với các vọng tưởng, thì sự cảm nhận của ta là sự cảm nhận đúng, nên lúc nào và ở đâu, ta cũng không bị các cảm giác và tri giác đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm yên lắng, không bị xáo động và cầu nguyện, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có tự chủ, không bị “thực phẩm hình thức” đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm chân thực, bằng sự hiểu biết sáng trong, bằng những hành động và những lời nói đúng đắn, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có đảm lực để sống, ta không bị thời gian khuất lấp, không bị những sự sợ hãi chi phối và không bị những sự hư dối đánh lừa.
Chúng ta làm đúng, thì những gì đến với ta đúng như những gì ta đã làm.
Chúng ta làm sai, thì những gì đến với ta cũng đúng như những gì ta đã làm sai.
Chúng ta thấy sai và làm sai, thì hẳn cái sai cũng tự đến với chúng ta.
Mơ ước không thành là do chính chúng ta, mà không phải do cuộc sống. Cuộc sống của chúng ta tùy thuộc vào chúng ta biểu hiện. Do chúng ta không biết phương pháp để chăm sóc; và do không biết thời vụ và chất đất để gieo trồng, nên mong muốn một đường, mà kết quả đến một nẻo.
Hãy luôn tỉnh thức và cầu nguyện, để có được sự lựa chọn đúng đắn trong cuộc sống./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét