Sống ao ước muốn mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ cũng không theo
Thế gian mong muốn thì nhiều
Cái danh cái lợi là điều mộng mơ
Sống được những phút giờ thoải mái
Phàm làm người được lãi thế gian
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời ban cho
Có hoàn cảnh buồn lo ngày tháng
Sống nhọc nhằn tối sáng hôm mai
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn chơi
Thật là cuộc sống phí hoài biết bao
Cái chết kia ai nào đã thoát
Số mệnh trời định đoạt ai hay
Được vui hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rũi may bất thường
Phúc với họa đôi đường ai biết
Tạo niềm vui tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang giàu
Tháng ngày mãi miết đầm đầu đổ đuôi
Cho mệt xác mà rồi cũng chết
Lãi chôn đời là biết sống vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi
Sướng hơn giàu có suốt đời lo toan
Chỉ tại đời lòng tham không đáy
Đến tuổi già mới thấy chán ghê
Chữ rằng sống gửi thác về
Đời là cõi tạm say mê làm gì
Có khả năng ăn đi đừng tiếc
Sống bao lâu keo kiệt làm chi
Biết rằng chết chẳng mang đi
Thì sao lúc sống chi li từng hào
Cõi trần thế còn bao người dại
Quá keo kiệt làm hại cho thân
Cái lãi sống ở dương trần
Để được thỏa mãn vào thân tháng ngày
Có điều kiện hôm nay hãy hưởng
Đó thật là phần thưởng trời cho
Cuộc đời nếu sống bo bo
Quanh năm nhọc sức những lo làm giàu
Số mệnh hết mong cầu chẳng được
Đã mấy ai ao ước mà thành
Kiếp người hai chử tử sinh
Sang hèn đến cả nhục vinh số trời
Sống biết hưởng là người sáng suốt.
Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010
Hành vi người quân tử
Lấy tĩnh để tu nhân
Lấy thiện để dưỡng đức
Không đạm bạc không rõ được trí
Chẳng yên tĩnh khó nghĩ về xa
Học cần phải tĩnh,
Tài cần phải học,
Không học thì tài không rộng,
Không có trí học không thành.
Dâm nan không khích lệ được tinh thần,
Nóng nảy không trị được tính nết.
Năm tháng trôi đi từng giờ,
Ý trí mòn mõi từng ngày rồi sẽ trở thành khô héo,
Không nối tiếp được trong đời.
Ngồi buồn mà giữ mái tranh nghèo,
Muốn làm lại sao còn kịp.
Lấy thiện để dưỡng đức
Không đạm bạc không rõ được trí
Chẳng yên tĩnh khó nghĩ về xa
Học cần phải tĩnh,
Tài cần phải học,
Không học thì tài không rộng,
Không có trí học không thành.
Dâm nan không khích lệ được tinh thần,
Nóng nảy không trị được tính nết.
Năm tháng trôi đi từng giờ,
Ý trí mòn mõi từng ngày rồi sẽ trở thành khô héo,
Không nối tiếp được trong đời.
Ngồi buồn mà giữ mái tranh nghèo,
Muốn làm lại sao còn kịp.
Ăn ở nết na
12 VUI
---
12 HƯ
- Một vui đọc sách xem kinh
- Hai vui không nói chuyện mình chuyện ta
- Ba vui giản dị từ hòa
- Bốn vui huynh đệ một nhà kính thương
- Năm vui dẹp sách sân trường
- Sáu vui bổn phận làm tròn trước sau
- Bảy vui học lý đạo mầu
- Tám vui xa lánh bạn bầu vô duyên
- Chín vui cơm áo cửa thiền
- Mười vui giấc ngủ vô phiền vô lo
- Mười một vui nghĩa thầy trò
- Mười hai vui nở câu thơ nụ cười
---
12 HƯ
- Một hư nghĩ đến mình hơn
- Hai hư công việc bỏ liều bỏ bê
- Ba hư châm chọc xỏ xiên
- Bốn hư luộm thuộm vô duyên nói cười
- Năm hư phù phiếm chuyện người
- Sáu hư chẳng học biếng lười thành quen
- Bảy hư phung phí dầu đèn
- Tám hư xài ẩu bạc tiền áo cơm
- Chín hư tục tỉu cộc cằn
- Mười hư họp bạn lang thang đêm ngày
- Mười một hư óc rảnh tay
- Mười hai hư mộng núi này núi kia
Tình thương và hiểu biết
Người kia nóng giận nói ồn ào
Chẳng lẽ ta đây cũng thế sao!
Họ đã cọc cằn thêm ta nữa
Thành ra ta họ giống như nhau
---
Bởi thế nên ta cứ mĩm cười
Rằng ai nói bậy vẫn vui tươi
Mặc tình ai cố tâm gây sự
Ta vẫn yên vui giữ nụ cười
Chẳng lẽ ta đây cũng thế sao!
Họ đã cọc cằn thêm ta nữa
Thành ra ta họ giống như nhau
---
Bởi thế nên ta cứ mĩm cười
Rằng ai nói bậy vẫn vui tươi
Mặc tình ai cố tâm gây sự
Ta vẫn yên vui giữ nụ cười
Nếu mất đi
Mất đi Trọng tâm: con người Lảo đảo
Mất đi Tín tâm: con người Thất vọng
Mất đi Nhân tâm: con người Tàn Nhẫn
Mất đi Hùng tâm: con người Ủ rủ
Mất đi Lương tâm: con người Thất đức
Mất đi Chơn Tâm, con người Dung tục
Mất đi Trung tâm: con người Vô sĩ
Mất đi Thành tâm: con người Giả dối
Mất đi Chuyên tâm: con người Không đích
Mất đi Tráng tâm: con người Nhỏ bé
Mất đi Ái tâm: con người Thô Lỗ
Mất đi Đồng tâm: con người Lọc lỗi
Mất đi Nhiệt tâm: con người Lạnh nhạt
Mất đi Quyết tâm: con người Khó khăn
Mất đi Tín tâm: con người Thất vọng
Mất đi Nhân tâm: con người Tàn Nhẫn
Mất đi Hùng tâm: con người Ủ rủ
Mất đi Lương tâm: con người Thất đức
Mất đi Chơn Tâm, con người Dung tục
Mất đi Trung tâm: con người Vô sĩ
Mất đi Thành tâm: con người Giả dối
Mất đi Chuyên tâm: con người Không đích
Mất đi Tráng tâm: con người Nhỏ bé
Mất đi Ái tâm: con người Thô Lỗ
Mất đi Đồng tâm: con người Lọc lỗi
Mất đi Nhiệt tâm: con người Lạnh nhạt
Mất đi Quyết tâm: con người Khó khăn
Thong dong ... đúng và sai
"Cũng cùa bác Vũ tặng cha con mình luôn ah"
THONG DONG ...
Chúng ta làm và nói sai, nhưng ta lại được nhiều người khen ngợi mỗi ngày, như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa đời sống chúng ta đi dần vào bóng đêm và từ bóng đêm này dẫn chúng ta đi tới bóng đêm khác. Chúng ta làm đúng và nói đúng, nhưng lại bị nhiều người chỉ trích mỗi ngày, và như vậy mỗi ngày đi qua đời chúng ta là mỗi ngày đưa ta từ bóng đêm bước ra ánh sáng và từ ánh sáng này, chúng ta bước tới ánh sáng khác.
Chân lý không thuộc về sự khen ngợi hay chỉ trích, mà thuộc về ở nơi người nào thấy và biết đúng, nghe và cảm nhận đúng, sống đúng, nói và làm đúng. Lằn mức giữa đúng và sai thật vô cùng vi tế và thẳm sâu, nên có những suy nghĩ, có những việc làm của chúng ta, ở độ tuổi nầy thì đúng, mà bước qua độ tuổi khác lại là sai; Buổi sáng thì đúng, mà ở buổi chiều thì sai; ở phút trước thì đúng, mà ở phút sau thì sai;
Dối với hoàn cảnh nầy thì đúng, nhưng ở hoàn cảnh khác thì sai; đối với người nầy thì đúng, mà đối với người khác thì sai, và cùng một vấn đề, mà ta nhìn nó từ góc độ nầy, thì nó đúng, nhưng ta nhìn nó với một góc độ khác thì sai. Nên, đúng và sai là tùy theo mức độ hiểu biết của chúng ta, liên hệ đến ô nhiễm hay thanh tao, sâu hay cạn, rộng hay hẹp của tâm thức chúng ta.
Hễ tâm ta chúng càng ít ô nhiễm và càng ít bị xáo động, thì cái biết của chúng ta đi dần tới với cái đúng và chúng ta có thể thường trú ở trong cái đúng. Hễ tâm bị ô nhiễm và xáo động, thì nhận biết của chúng ta càng lúc càng đi gần tới với cái sai lầm và chúng ta có thể cộng trú thường trực với cái sai lầm ấy.
Chúng ta thấy đúng và biết đúng đối với mọi sự hiện hữu, là do tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các vọng tưởng, hoàn toàn không bị lay động và thụ động truớc ảo tưởng và dục vọng.
Chúng ta sống với tâm thức như vậy, thì lúc nào và ở đâu, chúng ta cũng không bị hoàn cảnh sai sử và không bị các hình thức đánh lừa.
Chúng ta nghe với tâm thức yên lắng, không bị xáo động bởi các ảo tưởng, thì ở đâu và lúc nào, ta cũng có sự tự do đối với cái nghe và ta không bị mọi ngôn ngữ và âm thanh đánh lừa.
Chúng ta cảm nhận từ mọi sự xúc chạm với tâm yên lắng và không bị xáo động đối với các vọng tưởng, thì sự cảm nhận của ta là sự cảm nhận đúng, nên lúc nào và ở đâu, ta cũng không bị các cảm giác và tri giác đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm yên lắng, không bị xáo động và cầu nguyện, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có tự chủ, không bị “thực phẩm hình thức” đánh lừa.
Chúng ta nuôi dưỡng đời sống bằng tâm chân thực, bằng sự hiểu biết sáng trong, bằng những hành động và những lời nói đúng đắn, thì lúc nào và ở đâu, ta cũng có đảm lực để sống, ta không bị thời gian khuất lấp, không bị những sự sợ hãi chi phối và không bị những sự hư dối đánh lừa.
Chúng ta làm đúng, thì những gì đến với ta đúng như những gì ta đã làm.
Chúng ta làm sai, thì những gì đến với ta cũng đúng như những gì ta đã làm sai.
Chúng ta thấy sai và làm sai, thì hẳn cái sai cũng tự đến với chúng ta.
Mơ ước không thành là do chính chúng ta, mà không phải do cuộc sống. Cuộc sống của chúng ta tùy thuộc vào chúng ta biểu hiện. Do chúng ta không biết phương pháp để chăm sóc; và do không biết thời vụ và chất đất để gieo trồng, nên mong muốn một đường, mà kết quả đến một nẻo.
Hãy luôn tỉnh thức và cầu nguyện, để có được sự lựa chọn đúng đắn trong cuộc sống./.
Tức giận là tự làm khổ mình
"Bác Vũ chia sẽ cho cha con mình đây!"
Tức giận là tự làm khổ mình
Tức giận ai là đem cái ngu dại của người đó làm khổ mình.
Hãy tha thứ đi, không phải là cho người đâu mà là cho chính ta đó.
Tha thứ là ta tự giúp mình thoát khỏi sự bực tức và phiền muộn trong lòng.
Kẻ làm ta bực tức có thể đang sung sướng phởn phơ (vì nó có biết gì đâu!).
Trong khi ta lại ngồi đây, ôm một mối bực tức trong lòng đến mất ăn mất ngủ.
Vậy thì tự mình làm khổ mình như vậy có phải là cực kỳ ngu xuẩn không?
Còn tức giận ai tức là còn coi trọng người đó. Hãy quên tức giận đi !
Và nếu phải tiếp xúc thì hãy vui vẻ với người đó và tự nhủ:
“Ta đang tiếp xúc với với một đứa trẻ con, nó không ý thức được việc nó đang làm”
Tha thứ và không nghĩ đến kẻ đó mới là đứng trên nó một bậc.
Có ai đời đi tức một kẻ điên, một kẻ mất trí không?
Vậy thì đi tức một kẻ ngu, đi tức một kẻ không biết nghĩ làm gì cho mất công.
Thay vì giành thời gian để bực tức, hãy giành thời gian để quan tâm và chăm sóc đến những người xứng đáng nhận được sự yêu thương của ta.
Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời thật hài hước.
Và những hành động ngu dại của người khác cũng là những điều hài hước.
Hãy mỉm cười đi và sẽ thấy cuộc đời còn nhiều người để ta yêu thương, cuộc đời còn nhiều việc để ta quan tâm.
Và cuối cùng hãy nhớ điều này:
Ngoại trừ chính bản thân ta, không một ai, không một kẻ nào có thể tước đoạt được sự vui vẻ và thanh thản trong tâm hồn ta./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)